Du lịch: Đồ Sơn – Bãi biển đẹp, thiên đường sung sướng


Đến với Hải Phòng, chắc hẳn ai cũng biết tới Đồ Sơn, “thiên đường Sung Sướng”

Đồ Sơn là một quận của thành phố Hải Phòng, cách trung tâm thành phố khoảng 20 km về hướng đông nam, hiện là một khu nghỉ mát gồm nhiều bãi biển với phong cảnh tuyệt đẹp thu hút đông đảo khách du lịch đến đây hàng năm.



    Đồ Sơn là khu nghỉ mát và tắm biển nổi tiếng ở miền Bắc. Đồ Sơn là một bán đảo nhỏ do dãy núi Rồng vươn dài ra biển, với hàng chục mỏm cao tù 25 đến 130m, nơi đây có bãi cát mịn, bên bờ biển rợp bóng phi lao. Về phía tây và tây bắc, quận Đồ Sơn tiếp giáp với huyện Kiến Thụy, các hướng còn lại tiếp giáp với biển Đông. Do ở phía bắc và phía nam của quận là hai cửa sông Lạch Tray và Văn Úc thuộc hệ thống sông Thái Bình đổ ra biển đem theo nhiều phù sa ,cộng thêm việc quai đê lấn biển ở Đảo Hòn Dáu để xây dựng khu Resort cao cấp,nên nước biển ở khu vực này (nhất là khu II) đục nhưng vẫn có sức thu hút du khách.

Xem thêm

Những địa điểm du lịch lý tưởng tại Hải Phòng

Đồ Sơn hội tụ các điều kiện: cơ sở vật chất là nhà cửa, khách sạn, nhà hàng, đường xá, điện nước khá hoàn chỉnh. Trước đây Đồ Sơn là nơi lui tới nghỉ ngơi, hưởng thụ của vua chúa quan lại đô hộ. Nơi đây còn ngôi nhà bát giác kiên cố của Bảo Đại – ông vua cuối cùng của chế độ phong kiến Việt Nam. Bãi tắm Đồ Sơn chia làm 3 khu chính: khu 1 nằm ngay đầu quận Đồ Sơn, khu 2 có nhiều khách sạn hiện đại, khu 3 yên tĩnh và kín đáo. Cát ở Đồ Sơn rất mịn, ít vỏ sò, có màu vàng óng khi mặt trời lên và có màu đỏ hồng vào lúc hoàng hôn. Vào ngày hè, Đồ Sơn thật sống động. Du khách khắp mọi miền đất nước cũng như khách quốc tế về đây tắm biển, nghỉ ngơi và leo núi, ngắm nhìn ba thế biển đẹp.

   Đồ Sơn có rất nhiều khách sạn nổi tiếng, đầy đủ tiện nghi rất thoải mái như Biệt Thự Bảo Đại, khách sạn Đồ Sơn Resort, khách sạn Biển Nhớ, khách sạn Hải Âu, khách sạn Hoa Phượng, khách sạn Lâm Nghiệp, khách sạn Công Đoàn Việt Nam, Hòn Dáu Resort….Những khách sạn này đều đảm bảo cho bạn tiện nghi nhất, tùy từng khách sạn sang trọng với mức giá khác nhau, bạn sẽ được tận hưởng những dịch vụ khác nhau tại các khách sạn này và lựa chọn cho mình một khách sạn phù hợp nhất khi đến với khu du lịch Đồ Sơn này.

  Du lịch tại Đồ Sơn, bạn có thể tham quan rất nhiều cảnh đẹp hấp dẫn như: Đảo Dáu với bể bơi nhân tạo thuộc hàng lớn nhất Châu Á,có vườn chim,vườn thú,khu vui chơi giải trí,các khách sạn đẳng cấp 3 đến 5 sao, đặc biệt không thể thiếu ngọn hải đăng cổ kính hơn trăm năm tuổi.Kể từ khi được tu sửa khang trang,nơi đây còn được gọi vui bằng cái tên “Đà Lạt thu nhỏ” ,hằng năm được rất đông du khách đến vui chơi giải trí vào những ngày hè. Ngoài ra khi đến với Đồ Sơn,du khách có thể đến thăm di tích bến tàu không số, nằm ở chân đồi Nghĩa Phong, tìm hiểu về con đường Hồ Chí Minh trên biển đầy gian khổ. Tham quan quần thể di tích Đình Ngọc Xuyên- Suối Rồng- Tháp Tường Long. Đặc biệt, tại khách sạn Đồ Sơn Resort bạn còn được vui chơi thỏa thích tại casino trên tầng 3 của khách sạn. Đây là nơi duy nhất tại miền bắc mà bạn có thể thoải mái chơi trò chơi đặc biệt này.

  Nếu đến đây vào đúng các mũa lễ hội, bạn sẽ bị thu hút bởi sự náo nhiệt tại nơi đây. Có thể kể đến một số lế hội như lễ hội đảo Dáu. Vào ngày này, người dân Đồ Sơn nói riêng và người dân buôn bán khắp nơi đi thuyền ra đảo cúng và thắp hương cầu may cho một năm buôn bán thuận lợi và sức khỏe bình an. Hay cứ vào mỗi dịp Tết đến,người dân khắp nơi lại đổ về Đồ Sơn viếng thăm đền Bà Đế,cầu phúc cho mưa thuận gío hoà,nhà nhà êm ấm. Đặc biệt, một lễ hội được người dân nơi đây cùng du khách bốn phương mong chờ nhất đó là lễ hội chọi trâu. Lễ hội chọi trâu Đồ Sơn được tổ chức 2 vòng: Vòng sơ loại vào ngày 8 tháng 6 âm lịch và vòng chung kết vào ngày 9 tháng 8 âm lịch,thu hút rất đông du khách cả ở trong và ngoài nước.

    Được thiên nhiên ưu đãi ban tặng cho những gì tinh hoa đẹp đẽ nhất của biển cả, cùng với sự khéo léo của người dân nơi đây, Đồ Sơn hiện đang là một trong những khu du lịch nổi tiếng trong và ngoài nước.

italy-khai-truong-pho-den-do-de-khu-khac-sach-se-hon-baodatviet.vn_927993

Thiên đường Sung sướng

“Đấu trường 100” là tên gọi mà cánh xe ôm hay người dân sở tại vẫn gọi khi nhắc đến một cung đường chỉ dài chừng 300m ở khu II, Đồ Sơn, Hải Phòng. Đoạn đường tuy không dài song tập trung cả trăm nhà nghỉ với đủ các loại biển hiệu quảng cáo dịch vụ ăn nghỉ, lưu trú qua đêm.

Choáng ngợp trước dàn “chân dài” như diễn thời trang

Tôi tò mò vê tên gọi “đấu trường 100” thì được lái xe ôm tên V. giải thích: “Gọi đây là khu “đấu trường 100” vì ở đây hoạt động mại dâm rất náo nhiệt, phòng nghỉ mà mỗi một cặp đôi tham gia mua bán dâm được gọi là một “đấu trường”. Khu vực này hoạt động mại dâm nhộn nhịp nhất là về đêm, có những đêm người xe đến đây nhiều quá còn bị tắc đường vì đoạn đường này là con đường cụt, nhìn sang đối diện bên kia là sòng bạc rất hoành tráng chú ạ!”.
Theo lời V., khách đến “đấu trường 100” ngoài những người đi du lịch Đồ Sơn còn còn là người từ các tỉnh khác đến công tác Hải Phòng ghé qua, nhiều nhất vẫn là thanh niên ở các huyện, tỉnh lân cận.
Có mặt tại  khu vực này vào khoảng 22h đêm, ấn tượng đầu tiên mà tôi có được là hoạt động nhộn nhịp gấp cả trăm lần so với khu I và khu III của Đồ Sơn. Ghé tai tôi, V. nói nhỏ: “Bây giờ mới bắt đầu chú ạ, chú mà thức được cả đêm để chứng kiến mới thấy được sức hấp dẫn như thế nào, khu này tập trung nhiều em gái xinh nhất, cao nhất, trẻ nhất, giá cả thì cũng như các khu vực ngoài kia, “tàu nhanh” thì 250.000 đồng, qua đêm 1 triệu”.
Chưa hết choáng ngợp bởi đủ thứ ánh sáng từ những bóng đèn trang trí màu sắc xanh, đỏ, tím, vàng lấp lóe từ trong nhà nghỉ, khách sạn san sát nhau hắt ra đường, tiếng nhạc công suất lớn như vỡ tan lồng ngực, tôi thực sự ngỡ ngàng trước cảnh hàng trăm cô gái đẹp và cao như người mẫu, khoác trên mình những bộ đồ khêu gợi, đi lại như mắc cửi. Tôi có cảm giác nơi này giống như một sàn diễn thời trang ngoài trời chứ không còn là chốn ăn chơi trụy lạc như những gì người ta vẫn nói!
Cảnh mời chào, níu kéo khách cũng là điều khiến khách đến đây lần đầu không khỏi ngạc nhiên. Trước mỗi nhà nghỉ hay khách sạn luôn có vài cô gái “chân dài” đứng “câu khách” cùng một, hai nam thanh niên tiếp thị dịch vụ: “Anh ơi, vào đây em xếp cho một em trẻ, xinh!”,  “Anh đi nhanh em xếp cho một em xinh, biết chiều”, “Vào đây em lấy giá mềm hơn để các anh thỏa mái!”…
Trên đường mục sở thị “đấu trường 100”, V. vanh vách kể: “Các gia đình đã kinh doanh ở đây nếu có nhân viên thì các nhân viên đều có mã số theo số điện thoại, từ nhân viên xếp phòng, lễ tân họ đều biết mã số hết rồi, chỉ cần ưng em nào, bảo xếp phòng rồi lên “đấu” luôn!”.
Giữa đường, V. gặp người quen, đó là một cô gái có nước da trắng bóc, cao ngang người mẫu và có khuôn mặt rất xinh. V. hỏi: “Thế nào, tối đến giờ mấy “cuốc” rồi?!”. Cô gái đáp: “em vừa “mở hàng” xong, may vớ được khách “sộp” lắm anh ạ. Thấy em phục vụ nhiệt tình, “đi” xong em không yêu cầu gì nhưng ông khách “bo” cho 200 nghìn”.
Lân la hỏi chuyện, tôi được biết cô gái tên L., mới 19 tuổi và đến Đồ Sơn được dăm tháng. “Ở nơi khác em đi được khoảng hơn 10 khách, nhưng đến khu này có những hôm đông thì 20 đến 30 khách là chuyện bình thường anh ạ”, L. cho biết.
Nói chuyện một lúc, điện thoại của L. đổ chuông, cô tức tốc tiến về phía những nhà nghỉ, khách sạn lập lòe ánh điện.

Công nghệ tuyển ‘gái’ ở ‘thiên đường sung sướng’ Đồ Sơn

833, sau khi đọc đúng mã số, cô gái gương mặt non choẹt nhưng được trát một lớp phấn khá dầy, nhận 120 nghìn tiền thù lao cho gần nửa tiếng của một ca làm việc ở Đồ Sơn.

Lựa “hàng”

Đồ Sơn những ngày cuối tuần vẫn giữ nhịp nhộn nhịp của một nơi vốn ghi danh vào thời gian với cái tên “phố đèn đỏ”.

“Xịch”, chiếc xe ô tô của một “dân chơi” mang biển số ở một tỉnh không phải xứ Hoa phượng đỏ đỗ ngay gần chỗ tôi ngồi. Rồi tốp có, đơn lẻ có… những “cánh mày râu” bước ra khỏi xe.

Nhìn những biển số xe ghi dấu hiệu tỉnh thành của họ, chẳng biển số nào trùng biển số nào. Mà phần nhiều là ô tô. Sự “phong phú” tới ngỡ ngàng. Họ ung dung bước vào nhà nghỉ mà chẳng cần “hướng dẫn viên” là đội ngũ “trai vẫy” vẫn đang hoạt động hết công suất, trải đều từ ngoài vào trong nhà nghỉ.

Trong tích tắc, họ đã có mặt ở hàng ghế chờ trên tầng hai. Ai vừa ngồi xuống cũng đều ra tín hiệu cho đội phục vụ điều “hàng” tới.

Gom đủ số khách cho một lượt tuyển chọn, 8 cô gái trẻ trung được điều tới. Cô nào cũng có mã số riêng của mình. Các cô bước lên tầng hai, nơi “khách” của mình đang ngồi đợi với những sự háo hức.

“Em này được không anh?”, một thanh niên nhanh nhảu. Các cô gái chỉ biết đứng im lặng và mỉm cười với mong muốn sẽ lọt vào “mắt xanh” của một đại gia nào đó. Không ưng em này, một em khác lại được “điều” vào thay thế và em đó lại “làm hàng” trước mặt người đàn ông khác cho tới khi cuộc vui “ngã giá”.

Không quá khắt khe trong khâu tuyển chọn nên các cặp đôi nhanh chóng được hình thành: cao – thấp, già – trẻ… đều có. Rồi từng cặp đôi nhanh chóng mất hút phía sau các cánh cửa phòng nghỉ.

Những chuyến “tàu nhanh” diễn ra chỉ khoảng chưa đầy 30 phút. Các cô gái bước ra khỏi phòng nghỉ, nét mặt lạnh lùng khác với nụ cười “chiều khách” như lúc bước vào.

Với họ, đây là công việc thường ngày rồi nên chẳng có gì phải vấn vương. Vì họ còn phải làm cho đủ chỉ tiêu chứ không phải một ngày chỉ có vài ba khách như thế là xong.

Rồi lần lượt từng người đàn ông cũng bước ra khỏi phòng. Người thì lắc đầu thất vọng kêu “Nhạt toẹt”, người thì hớn hở khen hay.

Bên ngoài, những chiếc xe của đủ mọi thành phần đến từ các tỉnh thành vẫn táp vào nhà nghỉ H.T. Người thuê phòng để đi du lịch cùng người thân có, người tới “chơi” cũng có. Và các cuộc tuyển chọn sẽ vẫn diễn ra như thế trong suốt một ngày.

Mã “hàng”

Trong lúc mải theo dõi diễn biến buổi tuyển “hàng” của các đấng mày râu, tôi bị hút bởi một hình ảnh khác thực sự ấn tượng và xưa nay hiếm thấy. Một bà lão “tóc bạc da mồi” ước chừng hơn 70 tuổi xông xáo bước vào nhà nghỉ để làm công việc kế toán, thanh toán tiền cho 8 cô gái kia. Giọng bà sang sảng, mọi thao tác thì nhanh nhẹn như thanh niên.

Cuốn sổ gáy xoắn trên tay bà đã sờn mép, chắc bởi được mở ra đóng vào nhiều. Trên đó là những dòng chữ nguệch ngoạc ghi họ tên các cô gái, cô nào cũng có mã “hàng”. Thấy cô gái bước từ tầng hai xuống và ra tín hiệu đã hoàn thành công việc, bà bắt đầu cất lên chất giọng vừa sang sảng lại vừa như kiểu xin – cho của mình.

“Mày ở nhà nào thế mày? Nhanh nhanh chân lên, tao còn phải đi chùa”, bà nhíu lông mày tỏ vẻ sốt ruột trong khi tay vẫn đang đếm tiền.

833, sau khi đọc đúng mã số, cô gái gương mặt non choẹt nhưng được trát một lớp phấn khá dầy, nhận 120 nghìn tiền thù lao cho gần nửa tiếng của một ca làm việc. Cô bước đi, gương mặt vẫn lạnh tanh. Sau mỗi ca làm việc chỉn chu, các cô gái được nhận 120 nghìn tiền thù lao để mang về cắt cho chủ xới 60 nghìn.

Theo tìm hiểu, khách đến sau một ca “làm việc” sẽ phải trả 200 nghìn, các cô gái được cầm 120 nghìn tiền “lộ phí”, nhà nghỉ được 80 nghìn. Nếu mối ấy qua xe ôm, taxi thì nhà nghỉ cắt cho họ 30 nghìn để tăng cường đội ngũ “cộng tác viên”. Nhưng trong số 120 nghìn các cô gái cầm trong tay lại phải chia về cho chủ xới 60 nghìn.

Bà lão không nhìn theo họ mà chỉ chăm chăm xấp tiền trong tay cũng như cuốn sổ. Còn 7 cô nữa mà lại sắp tới giờ đi chùa, bà càng sốt ruột hơn và lẩm bẩm chửi thề.

Sau khi đưa tiền cho cô gái thứ hai, vì không chờ được, bà lão bàn giao lại cuốn sổ cho một thanh niên khác, còn mình thì đi chùa lễ Phật. Chỉ ít phút sau các cô gái khác cũng dần xuất hiện rồi bước xuống từ tầng hai. Ai trong số họ cũng được nhận mức thù lao đã được ấn định trước sau khi đọc đúng mã “hàng”.

Mọi hoạt động cứ diễn ra công khai như thế trong nhà nghỉ. Khách vẫn đi ra đi vào, họ đánh mắt về phía đó nhưng rồi lại vội quay đi ngay. Bởi lẽ, những hoạt động ấy ở giữa “phố đèn đỏ” này là chuyện không phải hiếm. Đi vào ngày nào, đi tới nhà nghỉ nào hầu như họ cũng bắt gặp.

Và khi đêm về, các cô gái trẻ ăn mặc rực rỡ lại chạy sô từ nhà nghỉ này sang nhà nghỉ khác.

Theo Trí Thức Trẻ

Thiên đường sung sướng vào thơ ca

Phàm người sống, làm việc ở Hải Phòng, từ đứa trẻ, người dân đến quan chức, giới lao động chân tay hay trí thức ai ai cũng biết đến Đồ Sơn, thiên đường sung sướng và công nghệ tuyển gái làng chơi ở Đồ Sơn. Họ còn truyền khẩu bài thơ nói về gái Đồ Sơn của một giáo viên có kinh nghiệm trong các chuyến du lịch tới thiên đường sung sướng  như sau:

Chưa đi chưa biết Đồ Sơn 
Đi rồi mới biết chẳng hơn đồ nhà, 
Đồ nhà tuy xấu tuy già 
Nhưng là… đồ thật, không là đồ “sơn”! 


Tìm theo từ khóa: , , , ,

Print Friendly, PDF & Email
Hot!

Câu hỏi hoặc Bình luận của bạn

Các bài liên quan