Khẩu Nghiệp trong thập thiện nghiệp đạo kinh


Những điều ác trong thế gian quy thành mười loại nghiệp ác, muốn trừ nó, chúng ta đừng làm ác, đương nhiên là chúng ta tạo được nghiệp lành,
 



 
Phật dạy, con người ta bị trôi lăn trong luân hồi cũng vì tạo tác những nghiệp ác.  Những nghiệp ấy do:  Từ hành động (thân) hoặc Từ lời nói (khẩu) hoặc Từ tưởng nghĩ (ý) mà sanh ra.
 
Để diệt trừ những nghiệp ác, đức Phật có nói Kinh Mười Điều Thiện (Thập Thiện Nghiệp Đạo Kinh).Mười nghiệp lành nầy nằm trong ba nghiệp: Thân Nghiệp, Khẩu Nghiệp và Ý Nghiệp.

Khẩu Nghiệp trong thập thiện nghiệp đạo kinh

Khẩu nghiệp: Là trường hợp những lời nói được nói ra cho người khác nghe thấy. Những lời nói có gây ảnh hưởng không tốt đối với người khác là nghiệp ác.

Phật dạy, để trừ ác nghiệp đối với khẩu nghiệp người ta phải tuân thủ  nguyên tắc 4 không dưới đây

 
I) Không nói dối: Nghĩa là không nói sai sự thật như:
 
1. Không thấy nói thấy, thấy nói không thấy.
 
2. Nghe nói không nghe, không nghe nói nghe.
 
3. Biết nói không biết, không biết nói biết.
 
4. Biết trái nói phải, biết phải nói trái.
 
– Gặp trường hợp đặc biệt phải nói không đúng sự thật để cứu mạng chúng sanh, buộc lòng phải nói, chẳng hạn như có một người đi săn đuổi theo một con thú, ta thấy lối con thú ấy chạy, người thợ săn đến gặp ta, hỏi ta có thấy con thú chạy lối nào không, để cứu con thú khỏi chết, ta có thể nói không thấy. 
 
Như vậy, ta đã thực hành được hạnh Từ Bi. Việc nói chơi cũng không nên nói, trong Kinh Di Giáo, Phật có cấm bất hý luận .
 
II) Không nói lời hung ác: 
 
– Không nên chửi rủa người, dù là bậc trên trước, có quyền thế, như ông bà, cha mẹ cũng không nên ỷ vào quyền thế ấy mắng chửi người hay con cháu, dù người đó có lầm lỗi, trái lại nên dùng lời dịu dàng, chỉ dạy cho người ta thấy những lỗi lầm, để lần sau tránh.
 
III) Không nói thêu dệt: 
 
– Không nên thêm bớt để chuyện không nói có, chuyện có nói không, dùng lời lẻ làm cho câu chuyện sai với sự thật trắng thành đen, đen thành trắng, hoặc dùng lời văn hoa, bóng bẩy để mê hoặc làm hại người, những việc đó đều không nên làm, trái lại nên nói lời đúng đắn, chơn thật với lòng mình.
 
IV) Không nói lưỡi hai chiều:
 
Không nên nói đòn xóc, đến bên A nói xấu bên B, đến bên B nói xấu bên A , mục đích gây chia rẽ, làm cho hai bên thù địch nhau. Trái lại nên dùng lời lẽ để hóa giải mọi sự thù nghịch.
 
Ông cha ta có câu: Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau. Khi bạn đã phát ra lời nói, dù nói thầm hay nói to, hét toáng lên thì đều không lấy lại được.
 
Vì vậy, trước khi nói ra vấn đề gì, bạn hãy thận trọng. Nếu nói không đúng sự thật hoặc nói ra cho sướng miệng nhưng gây hại người khác thì có thể sẽ tạo nghiệp chướng sau này.
 

Những điều ác trong thế gian quy thành mười loại nghiệp ác, muốn trừ nó, chúng ta đừng làm ác, đương nhiên là chúng ta tạo được nghiệp lành, hiện tại làm lợi ích cho chúng sanh, được mọi người kính yêu, tạo được hoàn cảnh yên vui, tránh khỏi bị đọa tam đồ khổ, lại còn được hưởng phước báo ở cõi Người, Trời và cõi Niết Bàn.

 
Tu theo mười điều thiện được lợi ích trước mắt như thế, chẳng những cho ta mà còn cho chúng sanh, kiếp này cũng như mai sau.
 
Nguồn sách tham khảo:1. Minh Châu, Thiên Ân, Chơn Trí, Đức Tâm. “Phật Pháp”. Sài gòn, 1951.

Source: Phat Hoc Magazine, December 1996, Kentucky, USA ( http://www.win.net/phathoc/ )

Xem thêm các bài liên quan


Tìm theo từ khóa: , , , , ,

Print Friendly, PDF & Email
Hot!

Câu hỏi hoặc Bình luận của bạn

Các bài liên quan