Phật học: Vun bồi phước đức


– Phước đức là phước báo, hạnh phúc có được nhờ đức hạnh. Từ tâm đức và hạnh đức ấy mà con người nhận lãnh phước báo. Ai gieo trồng nhân phước đức thì gặt quả phước đức. Nhân phước đức ở đây là những suy nghĩ, lời nói và việc làm thiện lành, gọi chung là thiện nghiệp.



Trong kinh Phước đức (Mahàmangala Sutta), một bài kinh trong kinh Tập, thuộc Tiểu bộ kinh, Đức Phật dạy mười điều vừa là nhân mà cũng vừa là quả phước đức.

1. Lánh xa kẻ xấu ác, luôn thân cận người hiền, tôn kính bậc đáng kính.

2. Sống trong môi trường tốt, được tạo tác nhân lành, được đi trên đường chánh.

3. Có học – có nghề hay, biết hành trì giới luật, biết nói lời ái ngữ.

4. Được cung phụng cha mẹ, yêu thương gia đình mình, được hành nghề thích hợp.

5. Sống ngay thẳng – bố thí, giúp quyến thuộc thân bằng, hành xử không tì vết.

6. Tránh không làm điều ác, không say sưa nghiện ngập, tinh cần làm việc lành.

7. Biết khiêm cung – lễ độ, biết đủ và nhớ ơn, không bỏ dịp học đạo.

8. Biết kiên trì phục thiện, thân cận giới xuất gia, dự pháp đàm học hỏi.

9. Sống tinh cần tỉnh thức, học chân lý nhiệm mầu, thực chứng được Niết-bàn.

10. Hành xử trong nhân gian, tâm không hề lay chuyển, phiền não hết – an nhiên.

Đức Phật dạy: “Ai sống được như thế, đi đâu cũng an toàn, tới đâu cũng vững mạnh, phước đức của tự thân” (HT.Thích Nhất Hạnh dịch).

Khi thực hành mười điều trên là chúng ta đang sống trong hạnh phúc, đang thọ hưởng phước đức, đồng thời cũng là đang gieo trồng phước đức để tiếp tục thọ hưởng trong tương lai, đời sau. Đây chính là những thiện nghiệp sinh ra phước đức làm cho đời sống các chúng sinh được nhiều an vui, hạnh phúc. Chính vì thế mà mười phương cách vun bồi phước đức trong bài kinh còn được gọi là mười phước đức hay mười hạnh phúc.

Minh Hạnh Đức


Tìm theo từ khóa: , , , , ,

Print Friendly
Hot!

Câu hỏi hoặc Bình luận của bạn

Các bài liên quan