Vu vơ động cỡn tâm thần tâm linh


Ta dù lếch thếch lôi thôi
mong thơ sinh hạ cho đôi ba dòng
Cứ chìm nổi với đám đông
riêng ta xác định ta không là gì




CL: Nhà thơ Hoàng Trung Thông gọi Nguyễn Duy là là “nhà thơ ăn mày” .

Nhà phê bình Chu Văn Sơn gọi Nguyễn Duy là “nhà thơ thảo dân”.

Và chính lối viết rất “ăn mày” và “thảo dân” ấy đã làm nên những vần thơ vừa khiêm nhường, vừa ngọt sắc.

Bao cấp

Nguyễn Duy

Ta dù lếch thếch lôi thôi
mong thơ sinh hạ cho đôi ba dòng
Cứ chìm nổi với đám đông
riêng ta xác định ta không là gì
Cứ bèo bọt bước thiên di
đưa chân lục bát mà đi loằng ngoằng
Cứ nòi lẩn thẩn ngàn năm
vu vơ động cỡn tâm thần tâm linh
Cứ là rượu của chúng sinh
cho ai nhắm nháp cho mình say sưa
Cứ như cây cỏ bốn mùa
giọt sương giọt nắng giọt mưa vơi đầy
Thơ ơi ta bảo thơ này
để ta đi cấy đi cày nuôi em


(1992)

Nguồn: Nguyễn Duy, Về, NXB Hội nhà văn, 1994

 


Tìm theo từ khóa: ,

Print Friendly
Hot!

Câu hỏi hoặc Bình luận của bạn

Các bài liên quan